Nhật ký A1 – Ngày 24 tháng 11 năm 2008

Mới đọc lại nhật kí hồi tối. Ngó gần tuần rồi mà sao nó vẫn còn “ hôi “ quá à! Kệ. Thôi đành nín thở viết vậy chứ biết làm răng.

Tưởng thầy ghi dài thiệt dài ai dè…cũng chẳng seo nhưng mà hơi bị tưng hửng thôi! Thầy mượn nhật kí 3 ngày mà viết chưa đầy…2 trang ( nhiều ơi là nhiều ).

Tui đã hỏi thầy rùi:

  • Thầy bữa sau hết học ai giữ nhật kí rứa thầy.
  • Thầy chứ ai. Lỡ có đứa mô hắn đến hắn hỏi thì thầy đưa.
  • Rứa mà em cứ tưởng ai ghi nhiều nhất giữ chớ thầy?
  • Rứa cũng được.

Bởi vì muốn giữ nhật kí nên tui mới khổ như vầy nè. Để coi, hôm nay cũng khá chuyện vui, mà toàn chuyện “ bên lề “ thôi.

Tiết Lý và tiết Sử thường ít vui. Đến tiết văn thì có phần sôi nổi lên.

Hôm qua, cô Nhung đã dặn ông Hùngmonitor” ngày ni là điều hành lớp phát biểu theo chủ đề. Ổng nói “ oai”  mới kinh.

  • Ai biết này? Sáng mai tay nghỉ học đó. Bé Dung lo chuẩn bị đi.
  • Khùng. Ai rảnh hung rứa ?

Vậy mà hôm nay ổng vẫn…đi học như mọi ngày mà không làm quê lém ! (Như tui chắc tui phải rinh mũng quê ra chợ, dù có bị “rẻ”, 500 bạc quê cũng bán luôn).

Y rứa, ổng không chịu lên. Mà cũng lạ. Cả mớ lớp phó luôn chứ bộ, sao cô lại kêu tui rứa nữa. Ổng bị trừ điểm mà sướng, đẩy hết qua cho tui (ối giời ơi là mệt). Hổng biết khi tui đứng trên ni, mặt tui giống bà la sát lắm hay ren mà ai nấy chẳng dám nhìn, cứ cuối cằm xuống bàn. Tui chỉ bà Sen xong là cả bọn ở dưới “ngẩng cao đầu“. Tui nhìn mà buồn đứt ruột, “bi đát” quá chừng. Bà Lê với ông Dũng còn chắp hai tay lạy.

  • Thui Dung mi tha cho tay. Tay chưa chủng bị. Thấy cái mặt ông Dũng

Lúc đó trông tội quá đi. Đứng trên đó, khó xử quá trời, kêu hắn lỡ hắn nói hổng được, chửi tui, hơi đâu mà nghe. Thì cứ cầu cho bé Sen, bé Xuân cà kê dê ngỗng cho hết tiết luôn thôi.

Giờ ra chơi. Những cuộc chiến tranh “ không cân xứng” diễn ra. Ông Dũng, ai biểu chọc “ ổ kiến lửa “, bé Nhân hắn nhỏ xíu chớ cái gan to bự đùng. Khôn nhờ dại chịu. Dũng leo lên lưng cọp (í lộn, Nhân ơi ! Dũng hổng có ý mô) rán chịu. Dũng dù nhanh mấy cũng làm sao bằng 3 bà giang hồ Nhân, Xuân, Tuyên được. Mấy ông khác thì ví chạy rùm ben.

Tôi nhớ hồi sáng, bà T.T Hiếu hỏi tui bài khăn thương nhớ ai. Rồi bả tự chế vô thành đủ thứ.

thương nhớ Nha

rơi xuống đất

Hay   Tóc ngang lưng vừa chừng bới

          Để chi dài cho bối rối lòng Nha.

(Chú ý : mấy bà có “ngon” thì viết nhật kí, ưng ghi răng thì ghi, chừ tui viết rứa mà xóa ghi lại chữ khác là “vi phạm bản quyền“, bị xữ chém à nghen)

Bà Lê nổi cáu, ví bà Hiếu chạy vòng vòng, chóng mặt chết được ( ở “ác” “gặp ác” mà).

Đến tiết sinh, woa, có nhiều người xuất sắc giựt “ giải “ của cô Minh quá ! Lớp học có phần hào hứng hơn. Sao tui nghe hắn cụt cụt. Mà thôi hết chuyện để buôn dưa lê rồi. Nhật kí cũng như xương thịt của tui rứa (k giỡn mô). Bữa trước ông Nhạn nói mất quyển cũ làm tui sảng. Mất hén làm reng mà sống nổi!!! Nói trước, ai cứ ghi nhiều thì giữ (bữa sau đừng có phen bì đó nghe). Thầy Đức mà muốn giữ cũng phải ghi nhiều, cạnh tranh lành mạnh, bình đẳng tất.

Lưu ý: Bà Dung ăn gian, bà Hiếu ca:

          Dung thương nhớ

          Dung rơi xuống đất

          thương nhớ Dung

          vác lên vai

          Bà Lê “đơm”: “Cò thì làm sao vác heo”

(*) Từ lúc bà Thùy cầm bút viết những câu trên, tui xin tuyên bố “ chiến tranh lạnh “ với bà Lê, T.T Hiếu, Thùy. Đặc biệt, bà T.T Hiếu nớ, nghĩ răng mà tui với bả “ ăn chung ở chạ” 3 năm trời, bả “ bán đứng “ tui “ đi “ theo bé Lê, bé Thùy, “ Let’s wait “ nghe Thùy, Lê, bé Lê nghe nề:

         Nón quai thao thẹn thùng che má

          Hát đắm say cho đứt ruột gan Nhì

(Còn Thùy từ từ tính sau)

I’ quên, bà Lê chọc tui với ông Rê. Trời bả hổng nhớ ( R+L).Ê=? phép toán đơn giản quá chừng, hén ?

Trả lời