Nhật ký A1 – Thứ 6, ngày 3 tháng 10 năm 2008

Bữa trước mở hàng cho việc ghi nhật kí năm 12, coi bộ năm nay tui “dậm đất” bị xụi lơ luôn.

Cái bệnh nhát ghi nhật kí của các bà lây sang tui rồi. Để coi hôm nay nhiều chuyện vui quá, bắt đầu từ chỗ mô hè.

Đầu tiên là tiết Lý, túm lại một chữ “thường thôi”, không vui không buồn mấy. Rồi sau đó là tiết Sử, bác Rê được mùa dò bài cũ ghê (mới hôm qua môn Tin đó mà). Điều đáng mừng là bà Cò được điểm cao gớm. Giờ Sử hôm nay có nhiều thay đổi, nhiều nhân tài sử học (chuyên gia lịch sử thì có vẻ đúng hơn) như Bình, Công, Ngộ… phát biểu sôi nổi, làm cho giờ học vui vẻ hẳn lên, tạo không khí nhẹ nhõm cho giờ Văn. Bài học khô ran nhưng lại có nhiều trận cười la liệt. Vui nhất là lúc cô hỏi:

  • Giả sử bây giờ em phát hiện mình bị HIV/AIDS, em sẽ làm gì?
  • Tự tử, cô.
  • Nhảy sông chết, cô.

Một vài ông ba lia lên tiếng

  • Sao lại tự tử? Làm chi mà bi quan kinh rứa?

Còn ông Hoạt nói:

  • Cố gắng sống hết đời, cô.

Văn Thời – Xuân Hoạt

Vẳng từ tổ 1, tiếng bà Tuyết:

– Viết di chúc, cô

– Chi lo sớm rứa em, từ khi bị nhiễm HIV chuyển sang AIDS rồi tử vong mất từ 10-15 năm.

Nhắc đến cái ni tui mới nhớ, hồi chiều đi học thêm, mấy ông nhắc lại. Bà L.T.Hiếu còn nói:

  • Tuyết viết di chúc để ông Nhật lại cho tui nghe.

Mô phật, kinh quá trời luôn, ông Ngộ còn nói: “Bà Hiếu mà là trẻ thơ, trẻ thơ quá lứa đó.”

Nói sang đàng tí thôi. Kỳ này con gái tổ 1 lên cơ lắm. Hồi xưa nhát gan , chừ thì dạn đến nỗi cái mặt chai, lấy mẻ rạch cũng không đứt luôn. Bà Tuyết, mặc dù đã có người trong mộng nhưng vẫn ba nhe lắm. Bả kể:

  • Ông Hạnh ổng kiêu kinh bây nghe, tui nói I love you với ổng mà cái mặt ổng cứ trơ trơ. Mấy bà ni cũng thử mà không được. Đố bà nào cạy cho ổng nói là chịu chi tui cũng chịu. Kinh, ổng đâu có đẹp trai mà kiêu dễ sợ.

Còn bà Hiếu vừa nói I love you với ông Viễn là ổng xỉu luôn tại chỗ, v.v…Thiệt là từ khi có Sen và Tuyết xuất hiện, khí thế chị em tổ 1 tăng lên nhiều.

Cô ra đề tập làm văn số 2 ở nhà. Tui nói với Ngộ:

  • Ngộ, hợp tác đôi bên cùng có lợi nghe!
  • Bắt tay cái đi.
  • Bữa sau có cho Phước ké không?
  • Uhm
  • Tui nói hỉ?
  • Thôi bà đừng nói, bé Phước hắn biết hắn để bụng đói ăn cho sạch nhà tui luôn á!

Xóm nhà lá –  L.T. Hiếu (thứ 2) – Tấn Hạnh (thứ 4 từ trái sang)

Tiết cuối là tiết Sinh, tóm lại rất vui! Điểm qua có mấy sự kiện chính. Cô Minh chơi chiêu độc, biết mà không giơ tay, cô kêu đứng lên trả lời được hay không được đều bị ăn trứng luộc. Do vậy, một rừng tay bình thường thập thò thập thụt, giờ cố hết sức giơ cao làm lớp sôi nổi ngay. Đến phần ví dụ về đột biến lệch bội như đột biến cặp nhiễm sắc thể giới tính XXX gọi là hội chứng siêu nữ.

  • Siêu nữ là răng cô?
  • Siêu nữ hả ? Hắn là ri em nè !
  • BD hả cô?
  • Răng tụi bây nghĩ hay rứa bây?

Rồi cô giảng giải các triệu chứng, trong khi hàng trăm con mắt không hẹn đều đổ dồn về Phúc và cười lăn lộn làm cô cũng tức cười. Hic hic, tội Phúc quá đi.

Thôi mỏi tay rồi, nghỉ hén. Ngày mai có giờ sinh hoạt lớp chắc vui đây, không biết cán bộ mới có chuẩn bị gì không?

Trả lời